Hôm qua - Hôm nay - Và sự trưởng thành!

Và thêm một tuần của tháng Nguồn 12V nữa lại trôi qua !
 
Tuần này, Tường gửi đến mọi người câu chuyện mang tên  "Hôm qua - Hôm nay - Và sự trưởng thành!"
 
Ai trong mỗi người cũng đã từng vấp ngã, cũng đã có lúc muốn buông xuôi và ngã gục. Nhưng cái quan trọng là chúng ta đã bước qua giai đoạn đó như thế nào, và chúng ta đã phải cố gắng như thế nào mới có thể đạt được như hôm nay. Sự cố gắng đó, đôi khi chẳng ai nhìn thấy bởi vì họ chỉ quan tâm tới kết quả, ngoại trừ chính bản thân chúng ta. Mỗi lần chúng ta khóc vì thất bại, nghĩa là chúng ta sẽ có thêm một bài học về sự trưởng thành.

 Và tác giả đã nói rất đúng : "
Nước mắt đâu phải là thứ sẽ cuốn trôi một con người vào cõi tạm. Nó chỉ thúc đẩy những người mạnh mẽ tìm về với nụ cười thực sự của họ thôi. "
 
Chúc mọi người luôn vui vẻ, yêu đời, và luôn mạnh mẽ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. May mắn, và thành công sẽ tìm tới những người biết cố gắng.
 
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hôm qua - Hôm nay - Và sự trưởng thành!
 

Ngày hôm qua, tôi dặn lòng cứ hãy cười với cả những nỗi đau, cứ hãy cười cả những khi lòng mình nặng trĩu, gặp ai cũng phải cười, đụng chuyện gì cũng hãy cười rồi mọi thứ cũng sẽ qua đi.
Hôm nay, tôi biết rằng, nụ cười không có lỗi để phải biến nó thành tấm chắn đỡ đạn cho nỗi đau, là tấm khiêng bao bọc cho những vỡ vụn. Bởi thế, khóc - cũng được coi là một bài học của trưởng thành.


Ngày hôm qua, tôi mỏi chân chạy theo những tin đồn, nặng trĩu lòng với thị phi, loay hoay với hàng tá câu nói bắt đầu từ cụm từ "Không phải như vậy đâu".
Hôm nay, tôi cười nhẹ với những điều đến từ xã hội đông đúc người và ồn ã thị phi kia, tôi vẫy chào những người phán xét, tôi tạm biệt những kẻ không hiểu mình và chỉ giữ cho mình những yêu thương chân thành - dẫu ít thôi. Hóa ra, buông bỏ - là một bài học của trưởng thành.


Ngày hôm qua, tôi tìm quán để đi,tìm chỗ để đến sau mỗi giờ tan sở. Cafe chán tôi chuyển sang nhậu nhẹc rồi hụt hẫng khi gọi người này không được lại quay sang trách móc người kia sao hờ hững.
Hôm nay, tôi về nhà bên mâm cơm gia đình sau mỗi giờ tan sở. Cũng hẹn hò, cũng cafe, cũng đàn đúm nhưng các cuộc hẹn đều nằm sau câu nói "Tao ăn cơm,rửa chén rồi tao ra". Hóa ra, về nhà - là một bài học của trưởng thành.


Ngày hôm qua, tôi hoài nghi tất cả, càng gần gũi tôi càng đề phòng, càng cười nhiều tôi càng dè dặt, càng quan tâm tôi càng lẩn tránh. Các vết thương cũ như được thể xâm chiếm, lát át hết cả lý trí và những yêu thương bên mình.
Hôm nay, tôi biết, chân - tình không phải là thứ xa xỉ. Cứ bị ám ảnh bởi những thứ cũ, hóa ra mình chưa bao giờ biết yêu bản thân mình sao. Và tôi nhận ra, không yêu mình, không cho mình cơ hội mở lòng, không cho bản thân cơ hội được tin tưởng thì liệu có xứng đáng với hai chữ trưởng - thành.


Ngày hôm qua, một sự quay đi của người tôi yêu thương luôn khiến tôi điên đảo, từ bỏ tất cả chỉ để xách ba lô lên và đi, trốn chạy và hèn nhác.
Hôm nay, tôi yêu thương người bằng tất cả những gì tôi có rồi người có đi, tôi sẽ cười và vẫy chào một mối duyên tạm. Tôi mất người cắt đứt sợ dây duyên còn người mất cả một trái tim chân tình.


Ngày hôm qua, tôi thức dậy với những hoài niệm cũ, nghĩ đến bữa sáng, rồi lại nghĩ trò cho buổi trưa bớt chán, lên kế hoạch ăn nhậu cho buổi chiều rồi hát hò vào ban đêm.
Ngày hôm nay, tôi dậy với suy nghĩ về một người tôi quý, tôi trân trọng từng khoảnh khắc qua với công việc tôi làm và những người tôi yêu rồi đêm xuống, tôi lại chúc vài người thân tình được ngủ ngonHóa ra, đẩy được sự vô tình và bắt đầu cuộc sống với yêu thương lại làm cho mỗi ngày qua đi đẹp đến vậy.


Tôi trưởng thành với một trái tim chi chít nỗi đau, rỉ máu nhiều năm liền, một bảng thành tích bất hảo, số lần say không biết đường về đếm không xuể, số lần muốn chết cũng không ít nhưng sau tất cả, tôi nhận ra rằng, người té càng đau thì trưởng thành càng mạnh mẽ.
Hiện tại, khi nhìn thấy người khác cũng vậy, như soi gương lại chính mình của những năm đó, tôi nghĩ rằng, rồi họ sẽ vượt qua và rồi xã hội lại có thêm một người mạnh mẽ.

Nước mắt đâu phải là thứ sẽ cuốn trôi một con người vào cõi tạm.
Nó chỉ thúc đẩy những người mạnh mẽ tìm về với nụ cười thực sự của họ thôi. nguồn led 12v